Vững vàng niềm tin và sự kiên định để hoàn thành mục tiêu

Bất kể thế giới bên ngoài thế nào, thay đổi ra sao chúng ta luôn nên KIÊN TRÌ với NIỀM TIN và MỤC TIÊU của mình, sử dụng HÀNH ĐỘNG mới tạo ra được VINH QUANG cho chính BẢN THÂN ta là đủ.

Mỗi cuộc chơi hay trong công việc ai cũng có mục tiêu phấn đấu và phải luôn thay đổi tốt hơn phiên bản của mình so với ngày hôm qua thì cuộc sống của ta mới có nhiều sắc màu (không nhàm chán), nhiều người nghĩ chơi thể thao gì mà hành xác quá ? Vâng, đâu chỉ trong thể thao hay cuộc chơi mới hành xác, nếu chúng ta muốn thay đổi tốt hơn từng ngày thì trong công việc chúng ta cũng phải đánh đổi về thể lực và trí lực mà.

Từ những ngày đầu dấn thân vào bộ môn chạy xe đạp tôi chưa hề dám nghĩ sẽ chạy được 20km/lần (thật ra nghe số chục kilomet thôi đã mệt ngang rồi chứ huống chi là thực hành), tuy nhiên với tôi ngày ra xe thứ 2 là đã đạt được hơn 20km rồi vì ngày thứ hai là đã nghiệm ra chạy như thế nào tốc độ bao nhiêu lực đạp và nghĩ trước đoạn đường mình sẽ đi tới là như thế nào để mà phân bổ sức phù hợp, và thế rồi số kilomet mỗi ngày một tăng lên. Tôi còn nhớ ngày đi với CLB Bến Gỗ (đi xe road) chạy 1 tour là khoảng 85km là cũng run run không biết theo nổi không, nhưng rồi cũng về tới nhà trước kế hoạch, rồi lần 2 tiếp theo lần 3 lần 4… và rồi những tour có số kilomet tăng dần và độ khó tăng lên nhưng với tôi thì thích độ khó và muốn biết khả năng của bản thân tới đâu thì có cơ duyên đi với Hội xe đạp Thể thao Biên Hòa do anh Hùng chủ tịch dẫn đoàn. Vẫn nhớ như in ngày đầu nhắn tin anh nói không có xe dòng MTB mà đi xe road là không thể với địa hình đó, nhưng chắc do ảnh thấy tội nghiệp “vì nghèo mà khó khăn” cho nên ảnh cho mượn chiếc MTB huyền thoại (chiếc xe đời đầu của ảnh) để đi tour này. Khi lên tới khu vực xuống xe thì tôi mới lọ mọ cách chuyển tay dĩa tay líp như thế nào và làm quen với em xe được khoảng 2 phút là cũng tới giờ xuất phát. Cũng hên là do có chạy xe (chiếc road) được mấy tháng cho nên guồng quay tốt và tay lái cũng vững cho nên dù chỉ có 2 phút tập làm quen nhưng em xe cũng dễ chịu và hiểu ý mình để rồi hai anh em cùng nhau lên đỉnh (dốc) tới tấp khi đạp quanh vòng hồ Damb’ri luôn. Hết tour tôi nhắn ảnh nói bán em chiếc xe này luôn và thế là chúng tôi đến với nhau như hình với bóng cho mỗi tour. Sau tour quanh vòng hồ Damb’ri thì anh chủ tịch có thêm vài tour khác cho Hội, một là dân kế toán dáng thì gầy gầy thanh mảnh mà sức chịu đựng của ảnh thì khỏi chê và đó cũng là động lực cho tôi phấn đấu trong bộ môn này.

Một ngày nọ tôi biết ảnh có tổ chức tour đạp chinh phục Tứ đại đỉnh đèo phía Bắc của Việt Nam (Tây Bắc) thì tôi có hỏi liều nhưng không ngờ ảnh nói câu gọn lỏn “anh nghĩ với lực của em là đi được”, ôi nghe vừa vui vừa lo, vui là có nhiều người ảnh nhắm không đi được là ảnh từ chối ngay và còn lo là liệu ảnh có nói quá không rồi mắc công mình lại làm níu chân những anh em khác NHƯNG đã được chấp nhận là lo thủ thân, bắt đầu công cuộc tập luyện chứ không “vé vớt mà còn làm níu giò anh em thì khó coi”. Và rồi cũng tới ngày lên đường CHINH PHỤC TỨ ĐẠI ĐỈNH ĐÈO (hướng TÂY BẮC), xuống xe là ngay chân đèo Pha Đin, không có cơ hội cho lấy đà hay tập chân luôn, vậy thế mà 6 anh em vẫn lên được đỉnh. Mừng 1 nhưng còn 2 cái nữa và khó nhằn hơn nữa (vì anh Hùng có thông báo về các thông số như độ cao bao nhiêu, số kilomet leo lên bao nhiêu, thả dốc bao nhiêu). Ngày thứ hai chinh phục Đèo Khau Phạ thì sương mù từ giữa núi trở lên, rồi kế tiếp là chinh phục Ô Qui Hồ. Một trải nghiệm thật đáng nhớ và đáng giá và 6 anh em luôn kể về chuyến đi đầy kỷ niệm đó.

Từ những chuyến đi đó thì anh chủ tịch mạnh dạn phát động nhiều hơn những tour khác cho các thành viên trong Hội như lên Núi thì có Đà Lạt, Tà Pao, Tà Đùng, Măng Đen, đi Biển thì có Vũng Tàu, Phan Thiết, Nha Trang,… Nhưng để thỏa niềm đam mê chinh phục cho đầy đủ TỨ ĐẠI ĐỈNH ĐÈO của Việt Nam thì ảnh không quên một con Đèo bên hướng ĐÔNG BẮC đó là Mã Phì Lèng, đi rồi mới thấy mới biết không chỉ có Mã Phì Lèng vắt sức dân đạp xe đạp mà còn có những con Dốc đó là Dốc Cán Tỷ, Dốc chín khoanh, Dốc Thẩm Mã cũng làm mòn sức cả đoàn chứ không chơi.

Sau khi chinh phục được Tứ đại đỉnh đèo thì ảnh có thêm ý tưởng cho các thành viên thỏa mãn về sức bền nhưng với đường đồng bằng thì cho ra tour Biên Hòa -> Cà Mau, và đúng như dự đoán thì số thành viên chinh phục hết cung là không nhiều bởi vì thời tiết tại thời điểm đó nắng nóng 42°C và gió.

Nhưng những ai mà đã đam mê thể thao rồi thì cái sự mong muốn được thực hiện nhiều hơn – thử thách nhiều hơn là không dừng lại, từ 100km, 200km, 320km, 400km thì từ xuất phát đó anh chủ tịch cho ra TOUR 600km BIÊN HÒA <-> KIÊN GIANG hoàn thành trong 40h (600km/40h).

Thật ra không ai có thể biết được những khó khăn gì ở phía trước, khi lên kế hoạch muốn biết như thế nào thì phải thực hiện mới biết để mà còn khuyến cáo cân nhắc các thành viên khác trong Hội nếu muốn tham gia tour này, vì vậy 6 anh em lại chọn ngày phù hợp để đi tiền trạm trước.

Trong mỗi người đều có sự chuẩn bị tinh thần hết nhưng cách 4 ngày trước khi đi thì tôi có sự cố về sức khỏe 🙁 nhưng với sự quyết tâm tôi cũng vẫn “tỉnh kịp” để đi cùng các anh em.

HÀNH TRANG CỦA TÔI chỉ LÀ Ý CHÍ chứ không nhiều đồ đạc hay thuốc tăng cường sức khỏe như các anh em khác.

Ngày đầu tiên (lượt đi):

Đi hơn nửa chặng đường đều trong và trước kế hoạch của đoàn, do hành trình còn rất dài phía trước vì vậy trong nhóm ai khỏe thì làm đầu kéo lâu ai yếu thì làm đầu kéo ít, nhưng khi tới ĐỊA PHẬN VỊ THANH là trời có gió tạt ngang nhiều mà đồng trống (vì mùa nước nổi cho nên chung quanh chỉ có nước là nước chứ không có những cây to lớn hay nhà cửa để làm giảm sức gió), tới đây tôi đã mệt còn mệt hơn nhiều, THIẾT NGHĨ HỎNG LẺ BỎ CUỘC Ở ĐÂY ??? Tâm lý loạn xạ và nhịp Tim ♡ thì loạn nhịp, tôi đành xin anh chủ tịch và Team dừng chân cho tôi nghỉ một lát cho lại sức, và chuyện gì tới cũng sẽ tới, tôi mệt quá cho nên tôi nằm trên bục trồng cây xanh tại chỗ đó luôn, và cũng nhờ ơn trên phù hộ nhịp tim ko còn loạn nhịp nữa và tôi dần hồi sức lại thế là chiến tiếp cùng các anh em. Nhưng để thử ý chí của tôi và cả team cho nên thiên nhiên bắt đầu đổ MƯA, khoảng 50km đi trong mưa, mà mưa gì mà không thấy đường chạy, mặt đường thì rất xấu, nước thì ngập lênh láng, cũng không biết chỗ nào hố, chỗ nào bằng mà né cho nên chỉ biết chạy về phía trước mà thôi và nhìn theo ánh đèn sau của xe đồng đội phía trước mà chạy tới thôi. Nhưng cũng có lẽ nhờ có cơn mưa đó mà thể lực tôi hồi phục nhanh hơn và có anh chủ tịch luôn có TÂM theo sát bên nhưng đôi lúc cũng có vẻ cố tình chạy trước để tôi cố mà bò theo, mưa tới gần hết khu vực Châu Thành thì trời cũng giảm hết mưa và cũng là tới đích đến của ngày đầu tiên (hơn 300km) khoảng 8h PM tức là thời gian chạy xe khoảng hơn 11 tiếng.

Sau khi nhận phòng tại nhà nghỉ thì mọi người cùng nhau ăn tối trong chóng vánh vì còn phải nghỉ ngơi để hôm sau có sức đạp về lại Biên Hòa (phía trước còn 300km).

Ngày thứ hai (lượt về):

5h Sáng hôm sau cả team bắt đầu khởi hành (trễ hơn 30p so với kế hoạch ban đầu). Tất nhiên do ảnh hưởng của hơn 300km ngày hôm qua thì hôm nay cái mông nó cũng “biểu tình”, chạy mới được vài kilomet là nó đã đau rồi kkkkkk, tuy nhiên cứ nghĩ DÁM CHƠI DÁM CHỊU cho nên vẫn băng băng mà đạp tiếp. Trời thì trong xanh, không khí thì mát mẻ vì chung quanh cũng chỉ có cỏ và nước ngập (nước nổi) và những chiến binh “đến từ Biên Hòa kkkkkk” trên đường, khi chúng tôi tới thì dân ở đây chuẩn bị ngủ – khi chúng tôi về người dân còn trong chăn ấm nệm êm ngon giấc. Đang nghĩ trời như vầy thì khỏe rồi chắc hôm qua mưa quá mà, nhưng không lâu sau khi chúng tôi ăn sáng là bắt đầu trời có gió, từ gió nhẹ tới gió như tạt xuống xe có cố đạp cũng khoảng 23 – 25km/h, thần gió cứ như thử thách chúng tôi cho tới khi gần tới cầu Cần Thơ mới thu gió lại để chúng tôi có sức mà đạp lên Cầu, lượt đi thì đạp lên cũng ổn nhưng lượt về nó cứ như cao gấp đôi lượt đi kkkkkk nhưng lúc đó tôi lại nghĩ giống như đạp chinh phục tứ đại đỉnh đèo thôi cho nên lấy hết kinh nghiệm ra mà đạp cho qua cây Cầu thần thánh về độ cao này. Khi leo qua cây cầu này thì vẫn còn cây cầu Mỹ Thuận và những cây cầu khác nữa, tuy độ cao không nhiều nhưng sức lực thì đã bị tiêu hao rất nhiều rồi. Khi đạp mà cứ mong sao cho hết từng 5km mỗi lần là mừng rồi vì trong đoàn ai nấy cơ thể cũng đều biểu tình hết chứ không chỉ riêng tôi. Mãi tới khi tới Ngã ba Trung Lương mới được nghỉ ngơi thời gian dài hơn những điểm khác.

Sau khi nghỉ ngơi thì 7 anh em lại lên yên tiến về Sài Gòn và điểm đích là Biên Hòa. Về tới Biên Hòa cũng khoảng 22h, anh em đều nhẹ nhõm và vui khi đã hoàn thành tour thật khó nhằn mà an toàn. Tranh thủ chụp tấm hình làm kỷ niệm và hình trao kỷ niệm chương từ anh chủ tịch xong thì mọi người cũng đều tranh thủ về nhà để kịp nghỉ ngơi cho ngày hôm sau đi làm.

Khép lại tour 600km (khép lại chuyến phiêu lưu) với tổng thời gian khoảng hơn 23 giờ đồng hồ thì cũng là 1 hành trình và thành tích đáng nhớ nhất trong đời của tôi nói riêng và 7 anh em nói chung.

BH 600 16-17/11/2024.

Trên là những chuyến đi/trải nghiệm đáng nhớ trong đời tôi.

Diệp Đức Toàn

Trả lời