Tâm sự hành trình BH.600

Tôi bước chân vào hành trình chinh phục BH.600 đạp xe cùng anh em từ Biên Hòa đi Rạch Giá và quay lại Biên Hòa với tổng lộ trình 600km với nền thể lực có thể đáp ứng được nhưng xương khớp lại có vấn đề lớn. Đây là chuyến đi tiền trạm với mục đích để ghi nhận thực tế và rút kinh nghiệm cho tour chính thức của Hội sẽ diễn ra đầu năm 2025 do 1 số anh em BCN thực hiện. Cách ngày lên đường 1 tuần tôi đã bị triệu chứng đau 2 đầu gối hành, có lẽ do chứng bệnh thoái hóa đốt sống cổ, đốt sống lưng hành và 1 phần cũng do những buổi luyện thể lực nặng trước đó như đi Phan Thiết quay đầu với 320km, đi Long Xuyên quay đầu với 470


Tối trước ngày lên đường, tôi đã phải dùng liều thuốc tác dụng cao với hi vọng sẽ giúp giảm bớt cơn đau để thực hiện chuyến đi này vì chuyến đi đã bị dời lại vài tháng trời so với kế hoạch và không thể không thực hiện để còn lấy kinh nghiệm tổ chức chuyến đi BH.600 cho Hội xe đạp thể thao Biên Hòa vào ngày 4/1/2025 và 5/1/2025


Thực sự, ngày đầu tiên không có vấn đề gì lắm, anh em thậm chí tới điểm ăn trưa còn sớm hơn dự định và mọi chuyện chỉ trở nên khó khăn khi anh em bắt đầu ra khỏi thành phố Cần Thơ đi theo quốc lộ 61C hướng về thành phố Vị Thanh. Đối với 50km đầu từ Cần Thơ thì đi khá nhàn vì đường quá đẹp và chỉ bị mỗi gió tạt ngang, nhìn chung mọi thứ thuận lợi cho đến điểm dừng chân ở km khoảng 50. Sau khi dừng chân đoàn chuẩn bị tiến về trung tâm thành phố Vị Thanh thì trời bắt đầu đổ mưa. Đoạn đường gần 50km từ điểm dừng đến Rạch Giá gần như đoàn di chuyển trong mưa, thậm chí là mưa rất lớn, gió tạt rất mạnh. Đến km70 thì đoàn bắt đầu đi vào đoạn đường chi chít ổ gà, ổ vịt và gặp mưa sắp mặt đường thì không thể nào phân biệt được chỗ nào có hố, chỗ nào không, tất cả chỉ biết cắm cúi mà đạp, mặc kệ ổ gà, ổ vịt. Vật lộn với đoạn đường này tầm 11km thì đoàn cũng dần về được đến đích sau khi tiếp tục đạp thêm 17km. Dự kiến ban đầu là phải đạp đến khu lấn biển mới đủ 300km nhưng do buổi sáng có chút thay đổi lộ trình nên đoàn chỉ cần đạp đến Rạch Sỏi là đã đủ và quyết định không tiếp tục di chuyển nữa mà tìm chỗ nghỉ qua đêm. Khu này quả thật tìm 1 cái khách sạn đúng nghĩa còn khó hơn hái sao trên trời vì chỉ toàn nhà trọ và nhà nghỉ. Cuối cùng thì cũng may mắn tìm ra 1 cái nhà nghỉ có thể gọi là lớn nhất khu này để tá túc qua đêm.


Anh em nhận phòng, tắm rửa xong cũng tầm 8g45 và ăn tối là những món bò, bê, dê để nạp lại năng lượng đã tiêu hao cho cả ngày. Cũng may là đoàn có thủ thêm 2 chai thần dược Ngọc Linh nên cũng phần nào giúp anh em hồi lại sức sau bữa tối. 10g cả đoàn xong bữa tối và đi ngủ để tiếp tục chuyến hành trình còn lại vào sáng ngày hôm sau


4g45 đoàn bắt đầu xuất phát quay lại Biên Hòa như dự kiến. Nhìn chung từ km01 đến km17 đường khá ổn, phù hợp để đạp xe tuy nhiên từ km17 đến km28 thì gặp lại con đường đau khổ ngày hôm qua. May mắn là khi trời không mưa, đường khô nên anh em di chuyển dễ dàng hơn tối hôm trước tuy nhiên việc liên tục phải luồn lách tránh các loại hố, đường không bằng phẳng cũng gây ra chút khó khăn cho anh em. Sau km thứ 28 thì đường có thể nói là rất đẹp. Từ km30 đến km40 có rất nhiều quán ăn, cà phê mang dáng dấp của thành thị nên khi thực hiện tour sẽ không phải lo nghĩ về chuyện này. Sau khi đoàn ăn sáng tại km thứ 40 thì mọi chuyện khó khăn bắt đầu đến, đó là gió và gió. Gió không biết từ đâu đến mà thổi tạt ngang mạnh khủng khiếp, anh em cố gắng hết sức cũng không thể đạp quá 25km/h và kết quả tại đoạn này tốc độ bình quân chỉ tầm 20km/h. Cứ như thế, anh em phải chiến đấu với gió trong khoảng 60km kéo dài từ điểm ăn sáng về đến gần cầu Cần Thơ. Cũng may mắn là ngoại trừ 11km đường ổ gà, ổ vịt ra thì các đoạn đường còn lại có thể nói là rất đẹp, đường trải nhựa phẳng lỳ, 2 bên đường là vườn trái cây, ruộng lúa. Nếu đạp tại khu vực này mà không có gió thì có thể nói là không chỗ nào chill bằng. Hi vọng, ngày anh em đi tour chính thức thì ông trời sẽ ủng hộ để giảm bớt khó khăn.


Quay lại diễn biến chính của tour thì lần này anh em đi khá đồng chân do đã đi với nhau quá nhiều tour trước đây, đã hiểu ý nhau và đã biết ai thế nào vì vậy anh em có thể hỗ trợ nhau tối đa, người kéo người đẩy (đi sau cổ vũ tinh thần) để cả đoàn cùng nhau về đích. Lần đi này chỉ có em Toàn là có vẻ bất lợi nhất về mặt thể lực do đã lâu không tham gia các tour luyện chân cùng mọi người do bận công việc và người cũng đang bị chứng thoái hóa đốt sống cổ, sống lưng hành hạ. Quả thực là trước chuyến đi 2 ngày em còn quyết định không tham gia do lo sợ việc không thể hoàn thành tour sẽ ảnh hưởng đến mọi người. Tuy nhiên, chẳng biết vì lý do gì mà trong suốt 2 ngày thực hiện tour, em đã cố gắng hoàn thành 1 cách xuất sắc dù có nhiều lúc đã muốn quăng chiếc xe đi để trở về với thực tại. Điều này 1 phần cũng do tinh thần đồng đội mang lại, 1 phần cũng do bản tính của 1 “chiến binh” không cho phép quay xe hay thoái lui. Nhớ lại lúc trời mưa khủng khiếp, người thì lạnh rung, chỉ còn 2 anh em đi với nhau do mấy anh em kia lên phía trước 1 đoạn, mình đã phải tách chạy lên trước 1 khúc để em có tinh thần chạy theo và lúc này trong suy nghĩ mình cũng không nghĩ em sẽ có thể hoàn thành. Thực sự mọi việc khó khăn nhất là lúc này cho dù ngày về có những đoạn cũng khó khăn nhưng do thời tiết thuận lợi nên có thể dễ dàng vượt qua hơn.


Bản thân mình, sau khi kết thúc ngày 1 cũng phải tấp thêm 1 liều thuốc vô để đảm bảo giảm đau cũng như giúp cho cơ và khớp được nhanh chóng hồi phục, tối thì bôi dầu nóng, dầu xoa bóp để giúp giãn cơ nhanh nhất có thể. Ơn trời là suốt ngày đạp quay lại Biên Hòa thì hầu như cơ thể không bị đau nhức gì cho đến khi tới nhà hàng Trung Lương. Sau 1 hồi nghỉ ngơi để tiếp tục lên đường thì tự nhiên cảm thấy nhói đau ở gân chân trái ngay sát gót chân, nơi mà trước đây chưa từng bị đau. Dọc đường đi cũng may là có chai xịt giảm đau nên cũng bớt được phần nào tuy nhiên đạp càng về đến BH thì hình hình càng không ổn, thậm chí là có cảm giác chuột sắp cắn gót chân trái do căng cơ. Cũng may là bằng ý chí quyết tâm phải hoàn thành bằng được tour thì mình cũng đã về đến quảng trường cùng anh em an toàn mà không ai biết chuyện gì đã xảy ra. Về đến đích thì mọi chuyện lại trở nên bình thường, chân bớt đau hẳn và hôm nay vẫn đi làm ngon lành, bình thường.


Còn 1 điều nữa là anh chị em cần phải lưu ý đó là ngày thứ 2 thì cái bàn tọa nó trở lên không kiểm soát được, đa phần ai cũng có cảm giác rất đau, phải nén đau để mà đạp. Anh chị em xem xét mua loại quần bỉm nào cho phù hợp để giảm bớt đi phần này nhé


Trong suốt chuyến đi này, tinh thần đồng đội có thể nói là được anh em tuân thủ hết mức, mọi người thay nhau làm đầu kéo để giúp nhau tiết kiệm sức cũng như tạo yếu tố tinh thần để anh em cùng lướt đi. Ai khỏe thì kéo nhiều, có khi kéo đều từ 15km đến 20km và cứ duy trì tốc độ đều 30 còn ai yếu hơn thì sẽ kéo ít hơn. Chiến thuật chung lần này là chỉ đạp từ 30km/h đến 32km/h để anh em không bị căng cơ, không bị mất sức và duy trì thể lực đều đến khi về đích. Cảm ơn các anh em đã làm việc hết sức tích cực trong suốt chuyến hành trình lần này để cả đoàn đạt được mục tiêu đề ra.

Còn 1 việc nữa đó là ban đầu cả đoàn quyết định không tổ chức hậu cần để anh em thử sức coi tự bơi thì sẽ như thế nào. Tuy nhiên như đã nói ở trên, do trước chuyến đi thì tình trạng sức khỏe mình không ổn nên bà xã cũng lo lắng, chỉ sợ rớt dọc đường nên bả không cam tâm ở nhà chờ tin tức vì vậy cuối cùng là quyết định đi hậu cần cho anh em phối hợp cùng Diễm. Cảm ơn 2 chị em rất nhiều, đã hết sức lo lắng cho cả đoàn, lo đồ ăn, tiếp nước hết sức chu đáo, kịp thời để thử thách của anh em nhẹ nhàng bớt đi phần nào.


Sau cùng, muốn làm gì thì làm thì việc tập luyện siêng năng là điều hết sức cần thiết cho thử thách 600 này, anh chị em không được tạo tâm lý ỷ lại là sẽ có người khác lo cho mình hay là lên xe dọc đường khi mình không thể hoàn thành….Bên cạnh đó, ý chí quyết chiến cũng không kém phần quan trọng, đôi khi phải nén đau để mà có thể tiếp tục bước đi để tránh vào trạng thái tâm lý buông bỏ dọc đường. Bản thân mình tin chắc 1 điều là đa phần anh chị em đã đăng ký tham gia tour này đều là những người có ý chí rất sắt đá rồi tuy nhiên thử thách lần này nó không đơn giản như các tour đã trải qua do đoạn đường phải hoàn thành là rất lớn và đầy khó khăn.


Qua trải nghiệm thực tế lần này và với những chia sẻ thực tế, hi vọng anh chị em rút tỉa ra được thêm chút ít kinh nghiệm để sẵn sàng cho thử thách vào đầu năm 2025 nhé

Trả lời